Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014
Ừ thì anh ấy là kỹ sư xây dựng
Một tháng may mắn em gặp anh ấy 1 lần với thân hình tong teo, đen trùi trũi, thêm vài vết sẹo và đầy bụi bặm. Em vẫn sẽ nhận ra và chạy ôm lấy anh ấy thật chặt, thật chặt cho thỏa nhớ mong. Ngược lại trong 1 tháng đó, em đi làm tóc, đắp mặt nạ, uống vitamin đầy đủ để cho người trở về thấy mình vẫn còn đủ xinh đẹp hơn gái miền sơn cước mà giữ chân. Chỉ sợ một ngày nào đó trở về anh ấy không còn muốn ôm em thật chặt nữa…
Anh ấy đương nhiên không có thời gian để đưa em đi xem phim, đưa em đi la cà phố xá. Dường như đã lâu em tự nhủ cái ấy chỉ dành cho những đôi đang tìm hiểu nhau. Còn em ư, tìm hiểu đã hóa thành sự cảm thông. Khi em buồn, em có thể tự đi xem phim một mình, đi shopping, trà chanh với bạn bè. Anh ấy ở nơi heo hút hẻo lánh, điện chập chờn, sóng điện thoại tậm tịt, công việc không có một ngày nghỉ dù nắng to hay mưa nhỏ ( trừ trời mưa to), bạn bè chí ở bốn phương chẳng gần bên. Vậy em sao còn tỵ còn trách móc với anh ấy được…
Mỗi lần lên thăm, quà anh ấy phần em luôn là một chậu quần áo. Anh cười xòa bảo ở đây cuối tuần giặt tay một thể. Em vò mãi không hiểu sao bụi bẩn ở đâu mà lắm thế. Bụi ở áo đã thế này thì bụi ở không khí ảnh hưởng đến đường hô hấp ra sao. Mùi mồ hôi của trực đổ bê tông suốt đêm, của đi bộ gần chục kilomet, quyện cùng bụi từ sạt lở đất, bụi nổ mìn san đồi, bụi sắt thép cát sỏi khiến cho chiếc áo ngả sang màu nhờ nhờ, cái thì sờn rách. Bỗng nhiên thấy thương quặn lòng.
Xây dựng mấy năm suy thoái, bất động sản chết đứ đừ, lương anh nợ mấy tháng. Lần thì em dúi tiền, lần mua thuốc gửi lên, lần gửi quần áo mới để còn có cái dùng. Cứ như lấy của miền xuôi nuôi miền ngược vậy. Người ta cứ bảo dân xây dựng giàu lắm. Anh động viên đợi nền kinh tế đất nước phục hồi thì nghề anh sẽ thành nghề hot, anh sẽ trả em cả vốn lẫn lãi. Thôi thì trông chờ Đảng và nhà nước có chính sách đường lối để cái thùng gạo nhà mình nó đầy anh nhỉ. Còn khó khăn quá nữa thì em đành hạn chế làm đẹp để tiết kiệm thôi chứ sao. Chắc lúc ấy anh không chê em xấu đâu nhỉ.
Ngày mới quen, anh vật vã mãi với mấy trình mới ra được trường. Anh hồi đó tán tỉnh đợi ra trường rồi sẽ nói chuyện với hai bên cha mẹ. Khổ nỗi bố mẹ em biết anh nay đây mai đó nên phản đối quyết liệt. Anh động viên đợi anh đi làm mấy năm thì sẽ sang thưa chuyện. Đến giờ hết công trình nọ đến công trình kia, chưa có công trình nào mà em không ” vì thương nhau mấy sông mấy núi em cũng trèo” để đến thăm anh ( nhớ có lần đi ô tô đi xa lắc lư, em say xe ốm cả tuần sau đó. Anh ở xa chẳng chăm được. Cứ nằm nhà gạt nước mắt đỡ tủi thân), vậy mà cũng đã mấy mùa xuân qua. Anh giờ câu chuyện luôn là nhanh- chậm tiến độ, lo chỉ đạo công nhân, giải quyết tranh chấp, tính khối lượng, làm hồ sơ, di rời dân khỏi sạt lở v.v…Nhiều lúc chạnh lòng em chỉ dám khe khẽ hát ” cầu xây xong đã lâu, chưa thấy người về đưa dâu”.
Một ngày khi đi cùng đám bạn em qua con đường trước đó anh xây, em reo lên:” Anh nhà tớ xây đường này đấy!”. Bạn bè em chồm người nhìn ra cửa kính ô tô để ngắm thành quả lao động của anh- của biết bao con người. Mọi người cùng reo lên rằng đường quê đẹp quá. Em thấy tự hào lây, nhắn tin vội cho anh ” Thay mặt Đảng, Nhà nước, Chính phủ, tôi xin chân thành cảm ơn đồng chí đã xây 1 con đường tuyệt vời để nay tôi và đồng bọn đi qua cứ bon bon”. Lúc sao thấy tin phản hồi là nụ cười toe toét. Ừ, mỗi người mỗi đam mê. Đam mê của anh ấy từ nhỏ cho đến khi đăng ký vào hồ sơ thi ĐH, sao mình dám cản được.
Anh ấy là kỹ sư xây dựng. Rằng tin nhắn mỗi ngày đều đặn luôn chỉ 3 tin vào các cung giờ nhắc em mang thêm áo nhỡ chẳng may trời lạnh, nhắc ăn trưa, và chúc ngủ ngon mà cũng thấy ấm lòng. Chẳng dám gọi điện vì mỗi lần gọi điện 1 là tiếng máy nổ ầm ầm át cả giọng, 2 là lúc yên tĩnh thì đã quá khuya. Rằng mỗi lần đi công tác về luôn không quên khi đến nhà em pha một chậu nước ấm để em ngâm chân, anh ấy vào làm bếp ,vì thương em chân sẽ đau khi trở trời, muốn nấu cho em bữa ăn thật ngon. Rằng khi biết em thèm ăn ốc, lúc đó em ốm nặng, ở xa, anh ấy gọi điện khắp nơi nhờ người mua ốc đến cho em. Rằng với anh ấy, lúc nào đi về cũng đọ tay với em xem ai trắng hơn rồi khen em luôn Đẹp…
Vì những điều xa mà gần khiến người yêu nhau họ tìm được đến với nhau.
-Sư tầm-
Thứ Hai, 16 tháng 6, 2014
KHI EM YÊU MỘT KỸ SƯ CÔNG TRÌNH
Anh có thói quen nhắn tin cho em trước khi đi ngủ. Mỗi lần chú dế nhỏ khẽ rung lên giữa khuya, chưa cần mở máy, em đã biết đó là anh.
Tin nhắn ngắn ngủi, cộc lốc, chỉ có vài dòng tin giống hệt nhau từ ngày này sang ngày khác, “em ngủ ngon”, “bé yêu ngủ đi”, “ui buồn ngủ quá, mai gặp nhé”. Thế mà em vẫn hồi hộp mỗi lần vội vã với tay lên đầu giường lấy điện
thoại
.Chiều nay anh đi công tác đột xuất. Chỉ để lại dòng tin nhắn: “Ở nhà nhớ ăn nhiều, anh đi hai ngày, sẽ mua quà!”. Anh vẫn thế kiệm cả lời yêu thương. Em thầm ghen tị với cô bạn đồng nghiệp ở cơ quan suốt ngày nhận được thơ của người yêu qua tin nhắn, nó đọc cho cả phòng nghe, không giấu được hạnh phúc trong ánh mắt.Ngồi làm việc đến 12h. Chờ tin nhắn chúc ngủ ngon của anh. Chỉ có tiếng kim đồng hồ lạch cạch giữa đêm vắng. Đứa bạn cùng phòng đã yên giấc. Em kiên nhẫn đợi. Đã qua ngày mới. Phải giận anh thôi, nhất định phải giận, nhất định không làm lành trước.Một ngày, hai ngày. Điện thoại vẫn im lặng lúc nửa đêm. Giấc ngủ em chập chờn…
Sáng sớm anh phóng xe qua dãy trọ, hí hửng với giỏ phong lan chúm chím sương. “Quà từ cửa khẩu cho bé đây!”. Em dỗi quay đi mặt anh giải thích: “Trên đó không có sóng mà em…”.
Rồi cũng làm lành. Hai đứa đi dọc vỉa hè ngắm bằng lăng, ra bờ hồ uống cà phê cóc. Em vờ mượn máy anh, kiểm tra tin nhắn. Trong hộp thư đi, có mấy tin nhắn chưa gởi còn lưu lại. “Nhớ em quá, trên này không có sóng em ơi”.
Sống mũi em cay cay...''
- Sư tầm -
Tin nhắn ngắn ngủi, cộc lốc, chỉ có vài dòng tin giống hệt nhau từ ngày này sang ngày khác, “em ngủ ngon”, “bé yêu ngủ đi”, “ui buồn ngủ quá, mai gặp nhé”. Thế mà em vẫn hồi hộp mỗi lần vội vã với tay lên đầu giường lấy điện
thoại
.Chiều nay anh đi công tác đột xuất. Chỉ để lại dòng tin nhắn: “Ở nhà nhớ ăn nhiều, anh đi hai ngày, sẽ mua quà!”. Anh vẫn thế kiệm cả lời yêu thương. Em thầm ghen tị với cô bạn đồng nghiệp ở cơ quan suốt ngày nhận được thơ của người yêu qua tin nhắn, nó đọc cho cả phòng nghe, không giấu được hạnh phúc trong ánh mắt.Ngồi làm việc đến 12h. Chờ tin nhắn chúc ngủ ngon của anh. Chỉ có tiếng kim đồng hồ lạch cạch giữa đêm vắng. Đứa bạn cùng phòng đã yên giấc. Em kiên nhẫn đợi. Đã qua ngày mới. Phải giận anh thôi, nhất định phải giận, nhất định không làm lành trước.Một ngày, hai ngày. Điện thoại vẫn im lặng lúc nửa đêm. Giấc ngủ em chập chờn…
Sáng sớm anh phóng xe qua dãy trọ, hí hửng với giỏ phong lan chúm chím sương. “Quà từ cửa khẩu cho bé đây!”. Em dỗi quay đi mặt anh giải thích: “Trên đó không có sóng mà em…”.
Rồi cũng làm lành. Hai đứa đi dọc vỉa hè ngắm bằng lăng, ra bờ hồ uống cà phê cóc. Em vờ mượn máy anh, kiểm tra tin nhắn. Trong hộp thư đi, có mấy tin nhắn chưa gởi còn lưu lại. “Nhớ em quá, trên này không có sóng em ơi”.
Sống mũi em cay cay...''
- Sư tầm -
Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013
AI BẢO EM CHÓT YÊU DÂN GIAO THÔNG !
Ai bảo em chót yêu dân giao
thông ?
Đầu óc anh toàn xi măng ,đá ,sỏi
Trái tim anh toàn bê tông nhựa nóng
Chẳng bao giờ hiểu em nghĩ gì đâu !
Sức bền anh học đã từ lâu
Sao không tin được độ bền của lòng em chung thủy
Cơ kết cấu trong lòng tay sao vẫn bí
Khi giải bài toán kết cấu của tình yêu
Máy xây dựng anh học biết bao nhiêu
Nguyên lý làm việc của tim em anh không thể hiểu nổi
Ngoại ngữ đã đi qua cả ba kì như thế
Không nói nổi câu “I love you”
Để giờ đây khi công tác ở xa
Phơi măt gió sương làm đường cho xe chạy
Anh rải đường bằng bê tông nhựa nóng
Có nóng bằng tình cảm của em không ?
Bê tông làm cầu rắn chắc thế kia
Chịu được không nỗi nhớ anh mong mỏi
Em muốn ôm anh như …nước,xi măng ôm cát sỏi
Quyện tâm hồn thành một khối bê tông
Hỡi anh giao thông anh có biết hay không ?
Em như sắt thép lạnh như lòng em băng lạnh ?
Mùng tám tháng ba chờ anh anh chẳng đến
Hai mươi tháng mười mong mãi chẳng về đâu…
Ai bảo em chót yêu dân giao thông ?
Em chẳng trách anh đâu vì em đã hiểu
Tình yêu anh dành cho em còn bền hơn sắt thép
Dài hơn những con đường mà em,anh đã đi qua
Nên em vẫn chờ anh ơ nơi đây
Đến một ngày kia chỉ khi anh mệt mỏi
Anh lại về đây để chia sẻ nhọc nhằn bao năm tháng
San vơi nỗi buồn ,nỗi nhớ nhung!
…Để rồi…
Để rồi mai anh sẽ lại đi
Những con đường đang chờ bàn tay anh xây dựng
Con của chúng ta sẽ đi trên những con đường
Những con đường ba nó đã xây nên….
-sư tầm-
Đầu óc anh toàn xi măng ,đá ,sỏi
Trái tim anh toàn bê tông nhựa nóng
Chẳng bao giờ hiểu em nghĩ gì đâu !
Sức bền anh học đã từ lâu
Sao không tin được độ bền của lòng em chung thủy
Cơ kết cấu trong lòng tay sao vẫn bí
Khi giải bài toán kết cấu của tình yêu
Máy xây dựng anh học biết bao nhiêu
Nguyên lý làm việc của tim em anh không thể hiểu nổi
Ngoại ngữ đã đi qua cả ba kì như thế
Không nói nổi câu “I love you”
Để giờ đây khi công tác ở xa
Phơi măt gió sương làm đường cho xe chạy
Anh rải đường bằng bê tông nhựa nóng
Có nóng bằng tình cảm của em không ?
Bê tông làm cầu rắn chắc thế kia
Chịu được không nỗi nhớ anh mong mỏi
Em muốn ôm anh như …nước,xi măng ôm cát sỏi
Quyện tâm hồn thành một khối bê tông
Hỡi anh giao thông anh có biết hay không ?
Em như sắt thép lạnh như lòng em băng lạnh ?
Mùng tám tháng ba chờ anh anh chẳng đến
Hai mươi tháng mười mong mãi chẳng về đâu…
Ai bảo em chót yêu dân giao thông ?
Em chẳng trách anh đâu vì em đã hiểu
Tình yêu anh dành cho em còn bền hơn sắt thép
Dài hơn những con đường mà em,anh đã đi qua
Nên em vẫn chờ anh ơ nơi đây
Đến một ngày kia chỉ khi anh mệt mỏi
Anh lại về đây để chia sẻ nhọc nhằn bao năm tháng
San vơi nỗi buồn ,nỗi nhớ nhung!
…Để rồi…
Để rồi mai anh sẽ lại đi
Những con đường đang chờ bàn tay anh xây dựng
Con của chúng ta sẽ đi trên những con đường
Những con đường ba nó đã xây nên….
-sư tầm-
NHỚ GIAO THÔNG !!!
Nay sắp xa rồi Giao thông ơi!
Những buổi điểm danh chẳng thấy người,
Thằng trốn căng tin trà đá nhạt
Đứa ngồi quán sáng gói xôi vơi.
Cầu thang A7 dốc thăm thẳm
Sừng sững A2 đứng ngửi trời
Ngàn bậc lên cao ngàn bậc xuống
Lết lên A9 chẳng còn hơi...
Thằng bạn bàn bên không học nữa
3 kỳ cảnh cáo, đã xong đời
Nhớ ôi năm ấy dăm môn rớt
A3 đèn lên đêm chơi vơi.
Giao thông mùa thi không hẹn trước
Thằng qua thằng rớt 1 chia phôi
Ai từng thi lại mùa thi ấy
Mỗi ngày thi lại mỗi " ngày vui"
-sư tầm-
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


