Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Chuyện nghề thi công 1

Thi thoảng có thời gian rảnh rỗi, ghi lại một chút để lấy khí thế người làm thi công. Tuy nhiên, thực tế là em các bác giờ lại ko làm thi công trực tiếp nữa, chính vậy đôi khi thở dài, mà thở dài thì mới phải tâm sự 
Ai đó đã nói “cuộc đời là những chuyến đi”. Với nghề thi công chúng tôi, nó là những chuyến đi đích thực. Đầy nắng, gió, mưa bão và bao gian khổ khó khăn khác nữa. Trong những lúc ấy, mới thấy cuộc đời có nhiều ý nghĩa hơn bao giờ hết. Trong những lúc ấy mới thấy hết tình cảm chứa chan gắn bó của đồng nghiệp, đồng chí. Cùng chung một mục tiêu, cụ thể là một công trình thi công, là bao mảng đời khác nhau, từng tính cách khác nhau. Vậy mà gắn bó, kết hợp đến lạ kỳ. Bởi với nghề chúng tôi, không có sức mạnh nào mạnh hơn sự đoàn kết, thống nhất để hoàn thành mục tiêu chung.
Chúng tôi đổ bộ xuống mặt bằng vào một buổi chiều nắng gắt. Gương mặt ai cũng lấm tấm mồ hôi, cơ thể nhớp nháp bám dính lớp bụi. Có cảm tưởng như lửa hắt vào cơ thể từng đợt theo giây phút. Trên công trường, ngổn ngang một vài hạng mục triển khai sớm đã tập kết vật tư, vật liệu. Chủ yếu trên mặt bằng lổn nhổn những máy đóng cọc diesel đen xì cùng những tiếng nổ chát chúa theo từng nhịp búa. Đoàn chúng tôi có 4 người, hôm nay đi nhận bàn giao mặt bằng hạng mục. Thủ tục bàn giao diễn ra chóng vánh bởi phần việc này về phía Chủ đầu tư và đơn vị Tư vấn giám sát độc lập là giao một tờ giấy có toạ độ, cao độ các mốc chuẩn và đưa chúng tôi đến thực địa các mốc chuẩn đó. Đấy là khởi đầu cho một câu chuyện nghề thi công.
Cuối năm 2006, khi làm một dự án công nghiệp nặng ở vịnh Bái Tử Long, tỉnh Quảng Ninh, tôi và các đồng nghiệp thường xuyên bơi biển sau mỗi buổi làm việc. Chúng tôi thường bắt đầu công việc vào lúc 7 giờ sáng và hầu hết kết thúc vào lúc 17 giờ 30. Một số muộn hơn hoặc sớm hơn, tùy công việc mỗi người phụ trách. Công việc của một kỹ sư phụ trách thi công công trình khó mà sắp xếp kế hoạch hoàn hảo bởi nó chịu nhiều tác động khó lường và tính bán chuyên của nhân công kiểu Việt Nam. Tuy nhiên, việc bơi trên biển sau giờ làm việc lại là một kế hoạch dễ sắp xếp hơn. Chỉ cần leo qua bức tường bao quanh dự án, đi xuống mái kè đá, là đã chạm vào mép nước triều đang lên và cần cẩn thận với những vỏ hà sắc nhọn. Ở dưới nước nhìn lên tường rào, chúng tôi từng xác định thử xem tối đa mỗi lần bơi không nghỉ của mình được khoảng cách bao xa. Thử thách với chúng tôi là xác định khoảng cách từ ven bờ đến một trái núi là bao xa và mục tiêu là bao giờ bơi ra tới nó. Gọi là trái núi, nghe rất khiên cưỡng, nhưng thực tế, với các hòn đảo nổi trên vịnh Hạ Long hay Bái Tử Long, có một số quá nhỏ, đến nỗi dùng từ Trái Núi là hợp lý. Chu vi đường ngấn nước của một trong nhưng trái núi nhỏ này khoảng 64m, tức là bằng 0,04 dặm Anh (1 dặm Anh khoảng 1,6km). Và lần nào cũng là thất bại vì với mắt thường, khoảng cách có vẻ không xa nhưng chỉ bơi một lúc thì sức đã thấm mệt mà nhìn ra thì thấy mình chưa đến gần nó được đáng là bao. Một lần duy nhất chúng tôi đã bơi tới nó, chính là lúc triều xuống, khoảng cách từ mép nước tới trái núi này chỉ còn một nửa so với lúc bình thường, chúng tôi đã tranh thủ chọn cơ hội này để thành công trong việc sờ vào nó. Một thử thách khác tôi thường xuyên tự đặt cho mình là làm cách nào bơi 50 đoạn bổ trụ của tường rào, mỗi đoạn 6m và quay lại vị trí ban đầu, không nghỉ ngơi và để chân chạm đất. Khoảng cách là: 50x6x2 = 600 m, một khoảng cách tôi nghĩ phù hợp cho việc luyện tập sức khỏe. Một trò chơi khác các anh em trong công trường thường thách đấu nhau là lặn lâu dưới nước. Đến giờ tôi nhớ kỷ lục lần lâu nhất khoảng 83 lần đếm (1, 2, 3, …) tương ứng 83 giây đồng hồ.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét