Ai bảo em chót yêu dân giao
thông ?
Đầu óc anh toàn xi măng ,đá ,sỏi
Trái tim anh toàn bê tông nhựa nóng
Chẳng bao giờ hiểu em nghĩ gì đâu !
Sức bền anh học đã từ lâu
Sao không tin được độ bền của lòng em chung thủy
Cơ kết cấu trong lòng tay sao vẫn bí
Khi giải bài toán kết cấu của tình yêu
Máy xây dựng anh học biết bao nhiêu
Nguyên lý làm việc của tim em anh không thể hiểu nổi
Ngoại ngữ đã đi qua cả ba kì như thế
Không nói nổi câu “I love you”
Để giờ đây khi công tác ở xa
Phơi măt gió sương làm đường cho xe chạy
Anh rải đường bằng bê tông nhựa nóng
Có nóng bằng tình cảm của em không ?
Bê tông làm cầu rắn chắc thế kia
Chịu được không nỗi nhớ anh mong mỏi
Em muốn ôm anh như …nước,xi măng ôm cát sỏi
Quyện tâm hồn thành một khối bê tông
Hỡi anh giao thông anh có biết hay không ?
Em như sắt thép lạnh như lòng em băng lạnh ?
Mùng tám tháng ba chờ anh anh chẳng đến
Hai mươi tháng mười mong mãi chẳng về đâu…
Ai bảo em chót yêu dân giao thông ?
Em chẳng trách anh đâu vì em đã hiểu
Tình yêu anh dành cho em còn bền hơn sắt thép
Dài hơn những con đường mà em,anh đã đi qua
Nên em vẫn chờ anh ơ nơi đây
Đến một ngày kia chỉ khi anh mệt mỏi
Anh lại về đây để chia sẻ nhọc nhằn bao năm tháng
San vơi nỗi buồn ,nỗi nhớ nhung!
…Để rồi…
Để rồi mai anh sẽ lại đi
Những con đường đang chờ bàn tay anh xây dựng
Con của chúng ta sẽ đi trên những con đường
Những con đường ba nó đã xây nên….
-sư tầm-
Đầu óc anh toàn xi măng ,đá ,sỏi
Trái tim anh toàn bê tông nhựa nóng
Chẳng bao giờ hiểu em nghĩ gì đâu !
Sức bền anh học đã từ lâu
Sao không tin được độ bền của lòng em chung thủy
Cơ kết cấu trong lòng tay sao vẫn bí
Khi giải bài toán kết cấu của tình yêu
Máy xây dựng anh học biết bao nhiêu
Nguyên lý làm việc của tim em anh không thể hiểu nổi
Ngoại ngữ đã đi qua cả ba kì như thế
Không nói nổi câu “I love you”
Để giờ đây khi công tác ở xa
Phơi măt gió sương làm đường cho xe chạy
Anh rải đường bằng bê tông nhựa nóng
Có nóng bằng tình cảm của em không ?
Bê tông làm cầu rắn chắc thế kia
Chịu được không nỗi nhớ anh mong mỏi
Em muốn ôm anh như …nước,xi măng ôm cát sỏi
Quyện tâm hồn thành một khối bê tông
Hỡi anh giao thông anh có biết hay không ?
Em như sắt thép lạnh như lòng em băng lạnh ?
Mùng tám tháng ba chờ anh anh chẳng đến
Hai mươi tháng mười mong mãi chẳng về đâu…
Ai bảo em chót yêu dân giao thông ?
Em chẳng trách anh đâu vì em đã hiểu
Tình yêu anh dành cho em còn bền hơn sắt thép
Dài hơn những con đường mà em,anh đã đi qua
Nên em vẫn chờ anh ơ nơi đây
Đến một ngày kia chỉ khi anh mệt mỏi
Anh lại về đây để chia sẻ nhọc nhằn bao năm tháng
San vơi nỗi buồn ,nỗi nhớ nhung!
…Để rồi…
Để rồi mai anh sẽ lại đi
Những con đường đang chờ bàn tay anh xây dựng
Con của chúng ta sẽ đi trên những con đường
Những con đường ba nó đã xây nên….
-sư tầm-

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét